Xuân vẫn chưa kết thúc, nhưng cũng là lúc mấy đứa ngồi nói với nhau về việc Hè ở Hà Nội mấy năm gần đây chẳng có thấy nhiều những cơn mưa rào “đặc sản” nữa. Vạn vật thay đổi , con người cũng đổi thay. Hôm qua chúng mình nói với nhau, rằng hoá ra bản tính của mình cũng không hẳn là thứ bất biến, ai rồi cũng khác, hiểu được vậy chúng mình dễ cảm thông và yêu thương mình, yêu thương nhau hơn. Như thể nếu ở đây, ở nơi này, mọi thứ thay đổi mình chắc sẽ yêu nó theo một cách khác được. Hà Nội đôi lúc ngột ngạt, nhưng sáng ra đc nằm ườn trên sofa, nghe tiếng chim ríu rít, đón cơn mưa rào bất chợt ập đến, phát hiện ra có bạn meo chủ ngõ đang dạo chơi trong mưa (mặt hằn học vs tui 😂) thật thấy ểnh ương vui vẻ. Chạy vội lên cất rổ hành đang phơi mà nó đã kịp ướt nhẹp. Đang mưa thì một vệt nắng chiếu rọi qa cái giếng trời phản chiếu một bức tường mưa-nắng iêu dã mannn. Hôm nay chúng mình ăn chậm nhai kỹ với cơm đậu rán vàng chấm nước mắm, canh mùng tơi nhà trồng ngon ngọt khủng khiếp, nghe mưa. Aww, một sự thăng hoa vị giác sau mấy ngày mền mệt. Mưa gột rửa đầu óc còn cơm thì gột rửa cõi lòng :)) . Thật dễ chịu ☺️. Chúc mọi người một ngày vui !!! Thở vào thật chậm Thở ra mây bay Breathing in a SLOU thing Breathing out a cloud 🌤

