Nồm và việc chấp nhận như nó vốn là 😂 Thuần là ai ai sống ở cái vùng khí hậu như Hà Nội, thì cứ đến cái mùa xuân tươi đẹp muôn hoa khoe sắc cũng chính là lúc “trầm cảm” vì cái sự nồm ẩm kéo theo việc nhìn quanh nhà đâu đâu cũng thấy nấm mốc. Đặc biệt, đặc biệt là vs mấy cái đứa hay đồng nát như nhà Slou thì luôn luôn có ti tỉ thứ : sẵn sàng để mốc 😭. Quay qua quay lại, mấy bó đũa tre “xách tay” của người Nùng về đặng chờ ngày cho bếp mây dùng mốc xanh lè; mấy bó quế hồi cùng nắm cành bần cũng lấm tấm mốc, mấy bó nhang cũng f đem phơi mà không có cản nổi sự sinh sôi của các bạn mốc,... (đến đây chán chẳng buồn kể thêm nữa huhu). Cả phòng lnao cũng đậm một mùi ẩm, còn người thì dinh dính chẳng dễ chịu chút nào. Cảm giác ngày nào cũng phải đốt hương quế mới làm đầu óc thả lỏng nổi. Hầy, nhưng mà bù lại thì cái mùa này làm đám hương thảo đẻ nhánh, ra rễ nhanh tắp lự, mấy hạt thóc lên mạ non cao vun vút, bọn hồng chùm son cũng lên 1 đống chồi xanh mướt, ngắm ngắm mỗi ngày cũng vui cái bụng 😅. Ừ thì đó cái gì cũng luôn có 2 mặt của nó. Mình thích nhìn vào mặt nào hơn là do mình chọn thui, nhỉ. Mốc thì vẫn có cách giải quyết nè, hay như mùa này ủ bánh mỳ rùi ăn bánh mỳ nóng là tuyệt cú mèo lun. Chưa kể hôm nọ bé Như tíu tít nhắn “ chị ơi, chị ơi, chị đã rảnh rảnh chưa ? Ruộng ở đây đang mùa nhiều đom đóm lắm í, chị lên chơi nè ! “ . Mấy cái thứ bé nhỏ đáng iu như thế làm cho cái đứa đang trầm cảm mùa này cũng đến tan chảy ra thui. Chả còn muốn bực dọc hờn lẫy cái mùa này nữa, kể ra thì nó cũng có phần dễ thương đấy chứ nhỉ !? 😊 PS : Đợt này nhà Slou hơi im ắng, tại bận “học bài” để giải quyết những vấn đề bên trong hơi cực ạ. Tuy nhiên cũng sắp ổn thui nên mình sẽ lại quay lại với nhau sớm nhé nhé . Thở vào thật chậm Thở ra mây bay Breathing in a SLOU thing Breathing out a cloud 🌤

